Tối nay, ai đưa em về?

Thảo luận trong 'Các rao vặt khác' bắt đầu bởi thiensu123, 16 Tháng ba 2016.

  1. thiensu123

    thiensu123 Member Thành viên

    Bài viết:
    55
    Đã được thích:
    0
    Diendanraovataz.net - Diễn đàn rao vặt - Đăng tin mua bán - Quảng cáo miễn phí - Hiệu quả - Em lạc lõng giữa thế giới ồn ào, cố tách mình ra khỏi đám đông đang reo hò nhảy múa. Em sợ buộc phải ở một mình, tưởng chọn đến chốn đông đúc này sẽ bớt cô đơn. Nhưng chẳng hề, cô đơn ko phải là khi ta ở 1 mình, cô đơn chính là khi ở giữa rất nhiều người vẫn thấy lòng hoang hoải.

    [​IMG]
    Em đứng nhìn trời đang bắt đầu đổ mưa, ánh đèn đường vàng vọt. Thầm nghĩ, nên gọi taxi hay rông bộ dưới mưa 1 lần. lúc em cảm giác các hạt mưa đang tạt vào mặt thì có bàn tay ai níu lại: “Em, để anh đưa em về!”

    Anh tại sao lại xuất hiện ở nơi đây? Tại sao khi nào anh cũng đến đúng lúc em buồn nhất nhưng lại ko thể cộng em thắp lên các niềm vui. Tại sao giữa bao người em gặp, em lại đem lòng yêu anh-người đàn ông đã mang gia đình.

    Lần đầu anh tới bên em cũng là một ngày buồn như thế, khi em đang chìm đắm Làm video đám cưới trong nỗi đau riêng. Anh tới và dùng bàn tay thô ráp của mình lau nước mắt cho em, tiêu dùng bờ vai của mình để cho em dựa vào mà khóc. Là vợ anh bảo anh tới, khi biết em đang trong cơn tuyệt vọng mà nó ko thể ở bên vì đang về quê chờ ngày sinh nở. Chưa bao giờ em thấy ghen tỵ mang đứa bạn thân của em đến thế. Nó sở hữu hầu như toàn bộ thiết bị, quan trọng hơn là nó sở hữu anh- 1 người đàn ông đúng nghĩa.

    Từ hôm đấy, mình gặp nhau phổ biến hơn, mà chủ yếu là do em nhờ cậy. lúc thì em bị hỏng xe nhờ anh đón hộ. lúc thì bị sốt ko thể đi mua thuốc giữa đêm. mang các chiều em ghé thăm, thấy anh lụi cụi pha mì tôm, thế là em rủ anh đi chợ, cùng nhau nấu nướng, cộng nhau ăn cơm. Trong nỗi buồn em lại đã tìm thấy niềm vui như thế. Đối mang anh, thật lòng mà nhắc, trước đây em chưa hề sở hữu một cảm xúc nào đặc biệt. Cho đến lúc gặp anh rộng rãi hơn, gần anh rộng rãi hơn. Dần rồi như 1 thói quen, vài ngày ko gặp thấy nhớ. Dần rồi chẳng hiểu ra làm cho sao nữa, khi những khi vui buồn chỉ muốn gọi cho anh.

    Anh nói: em và vợ anh là bạn thân mà sao khác nhau nhiều tới thế. Vợ anh thoải mái, sôi nổi. Em thì lại yếu đuối và đa dạng lo nghĩ. Anh cũng nhắc em mang nhiều điểm tương đồng với anh. Chúng ta kể chuyện hợp nhau, rộng rãi sở thích giống nhau. đặc biệt là sở thích uống cà phê vào buổi tối. Người ta đề cập đúng lắm, “lửa sắp rơm lâu ngày cũng bén”. Tình cảm chúng ta dành cho nhau ngày một nhiều hơn, tuy chưa đi xa hơn một loại nắm tay không cố ý, nhưng mang em, như thế là quá đủ.

    Đã đôi lần, em tự trách mình “sao mày tệ thế, sao lại đi yêu chồng của bạn thân mày”. Nghĩ rồi lại tự bào chữa rằng mình sở hữu khiến gì tội lỗi đâu. Thế mà mỗi lần bạn gọi điện lên hỏi thăm cứ giật mình thon thót. Bạn nhờ “thỉnh thoảng đáo qua nhà xem anh ăn uống ra sao?”. Bạn bảo “có việc gì nên cứ nhờ anh đừng ngại.” Bạn xem mình như chị em, lo cho mình nhiều như thế. Mà chẳng hiểu sao trái tim mình tham lam đến độ, ko chỉ muốn có tình bạn mà còn muốn nhiều hơn. Để rồi trái tim như quặn đau khi nghe anh sung sướng gọi điện khoe vợ anh đã mẹ tròn con vuông sau ca sinh nở. Để rồi mỗi đêm khóc thầm 1 mình lúc nghĩ giờ này anh đang âu yếm vợ, cưng nựng con.

    Mấy ngày ngay lập tức, em gọi điện không thấy anh nghe máy, em nhắn tin không thấy anh trả lời. Anh như biến mất khỏi không trung, còn em cồn cào vì nhớ. Cuối cộng em cũng nhận được từ anh 1 tin nhắn hẹn gặp.

    Anh và em ngồi đối diện nhau bên hai ly cà phê tỏa khói. Anh nhìn em cực kỳ lâu, như muốn đề cập gì đó, ngập dừng mấy lần lại thôi. Cuối cùng em bạo dạn chứa tiếng:

    -Em nghĩ là… em yêu anh mất rồi.

    - Anh biết!

    -Anh thì sao?

    -Anh nghĩ mình cũng thế. Nhưng…

    Câu nói bỏ lửng của anh khiến cho em vừa hạnh phúc vừa đau đớn. Anh không cần kể tiếp thì em cũng hiểu. Anh yêu em, nhưng anh còn gia đình, còn vợ con. Vợ anh chẳng mang lỗi gì cả, con anh lại càng không. Gia đình anh cũng rất hạnh phúc, trường hợp như em không đến. Mình yêu nhau không sở hữu gì sai, chỉ mang điều ko đúng thời điểm, chỉ có điều là muộn mất rồi. Mà anh với em suy cho cùng cũng đã với gì đâu, chỉ là những phút xao lòng của anh mà khiến cho trái tim em đảo điên loạn nhịp. cố gắng, không thể hạnh phúc hơn mà chỉ làm cho hầu hết cùng đau khổ. Em biết chứ, vậy mà nước mắt cứ chực rơi.

    Anh bảo em ko với lỗi, là do anh sai. Biết em đang cô đơn lại cứ hay đến sắp. Biết em đang yếu đuối lại cứ muốn che chở. Là anh sai lúc ích kỷ để cảm xúc bay nhảy tự do. Anh còn đề cập gì nhỉ, hạnh phúc như một tấm chăn hẹp, người này ấm thì người kia chịu rét. Nhưng thà như thế, còn hơn là vứt tấm chăn đi rồi cả ba cộng chịu rét. Em hiểu ý anh, em rồi cũng nên tìm cho mình một tấm chăn riêng để sưởi ấm, riêng của mình em thôi.

    Cảm ơn anh - người đàn ông mãi mãi không thuộc về em. Việc anh rời xa em không làm em giận anh, ngược lại càng thêm yêu và quý trọng. Cảm ơn anh đã kể nhở em: Đừng vì quá cô đơn mà nắm vội một bàn tay. Đừng vì lạnh mà chui vào đắp chung chăn sở hữu người khác. Em sẽ học phương pháp chịu cất nỗi cô đơn của chính mình để gìn giữ hạnh phúc cho người khác. Em sẽ học bí quyết an nhiên từ bỏ các vật dụng không thuộc về mình.

    Từ nay ví như thấy em đi một mình, cứ kệ em anh nhé. Đừng bận tâm: “đêm nay ai đưa em về?”
     
    Cùng đọc NỘI QUY DIỄN ĐÀN và ý thức thực hiện cùng BQT xây dựng cộng đồng thêm vững mạnh bạn nhé
    ***** Xin đừng Spam vì một diễn đàn trong sạch *****

Chia sẻ trang này