Cách trị ho

Thảo luận trong 'Các rao vặt khác' bắt đầu bởi mankimtan, 17 Tháng sáu 2016.

  1. mankimtan

    mankimtan Member Thành viên

    Bài viết:
    20
    Đã được thích:
    0
    Diendanraovataz.net - Diễn đàn rao vặt - Đăng tin mua bán - Quảng cáo miễn phí - Hiệu quả - Hành trình chữa khỏi chứng ho khan mãn tính

    Cuộc đời mỗi người đều có cái duyên và nợ. Cái duyên đưa tôi từ một cô bé tốt nghiệp đại học, chập chững bước vào nghề rồi trở thành MC truyền hình được mọi người yêu mến. Thế nhưng chính căn bệnh ho khan dai dẳng đã khiến tôi không thể theo tiếp công việc yêu thích của mình để rồi tôi luôn cảm thấy nợ khán giả rất nhiều.

    Cũng chính cái duyên đã đưa tôi tìm đến với bác sĩ Hiển, bằng y thuật và cái tâm của mình ông đã chữa khỏi căn bệnh theo tôi hàng chục năm qua, để rồi một lần nữa tôi lại nợ ông!

    Những điều tôi chia sẻ dưới đây mặc dù đã là quá khứ nhưng cũng là dịp được trải lòng để tôi cảm thấy nhẹ nhàng hơn…

    Tôi sinh ra trong một gia đình giàu truyền thông cách mạng. Bố tôi trước phục vụ trong Trung đoàn 559 anh hùng, mẹ tôi là một y tá trong quân đội. Là một cô con gái diệu, được chiều chuộng đủ thứ thế nhưng tôi luôn thấm nhuần những ý chí và nghị lực phi thường từ những câu chuyện và những lời dạy dỗ của bố mẹ.

    Tốt nghiệp đại học loại giỏi của trường Học viện báo chí, tôi đã không ở lại Hà Nội làm việc như bao bạn bè khác mà quyết định về quê xin vào làm tại Đài Truyền hình tỉnh Hải Dương. Thời gian đầu khá vất vả đối với tôi, tôi phải làm quen với đủ thứ từ con người, máy móc đến công việc chuyên môn. Với ngoại hình xinh xắn, giọng nói lưu loát, phong thái tự tin, một thời gian sau, tôi được đưa lên làm MC chính thức của Đài. Không cần phải nói cũng biết tôi vui mừng thế nào. Tôi đã khoe với bố mẹ và bạn bè như một niềm tự hào trong vui sướng. Gia đình rất hãnh diện về tôi, đi đâu tôi cũng được mọi người nhận ra và ngưỡng mộ. Tôi đã có thêm nhiều bạn bè, nhiều fans hâm mộ.

    Ngã rẽ cuộc đời

    Cuộc sống và công việc của tôi cứ thế trôi đi trong màu hồng, đến một ngày tôi cảm thấy có điều gì đó không ổn với mình. Đó là vào khoảng tháng 11/2008, một ngày mùa đông tôi thấy mình bị ho hung hắng, càng ngày các cơn ho của tôi càng xuất hiện nhiều với tần xuất và mức độ khó chịu hơn. Giọng nói của tôi dần khản đi, ngứa rát ở cổ họng, có lúc bị ù tai. Cảm thấy có điều gì đó bất ổn, tôi đã đi khám và bác sĩ cho biết mình bị ho khan mãn tính. Tôi chợt nhớ ra là công việc của tôi thường xuyên ngồi trong điều hòa, tôi cũng hay phải đi đây đi đó, thay đổi khí hậu và hít nhiều khói bụi nên vì thế bệnh ngấm vào tôi lúc nào không hay.

    Những cơn ho ngày càng nhiều hơn, ngứa rát họng khiến tôi cảm thấy rất khó chịu. Công việc của tôi thường xuyên phải nói vì thế cần phải giữ giọng được tốt và tránh bị bệnh làm ảnh hưởng đến công việc và hình ảnh của bản thân. Tôi đã tự mua các loại kẹo bạc hà, kẹo ngậm có tác dụng giảm ho như: Strepsils, Eugica, Halls, Pullmoll… và cả một số sản phẩm thảo dược dạng viên và dạng siro như: Bảo Thanh, Smartlife, Slaska, PH, Bạch Ngân PV, Bổ phế NH… những cũng không ăn thua. Tôi quyết định chuyển sang dùng kháng sinh liều cao để nhằm dứt hẳn các cơn ho như: codein, eucalyptine, dextromethorphan, pholcodine, calyptin, chericof, Neo-Codion… nhưng chỉ dứt ho được tạm thời rồi đâu vẫn hoàn đấy.

    Bệnh của tôi càng ngày càng nặng và tôi đã không thể tiếp tục được công việc yêu thích của mình, tôi được chuyển sang làm bộ phận biên tập. Tôi đã xin nghỉ làm một thời gian để điều trị bệnh. Thực tế thì với mối quan hệ của bố mẹ tôi, bác tôi lại làm ở khoa TMH – Bệnh viện Bạch Mai, tôi không khó để đến bệnh viện hay mua những loại thuốc ngoại để điều trị. Tuy nhiên, chính bác của tôi cũng khuyên tôi không nên lạm dụng thuốc kháng sinh để điều trị vì nó vừa không tốt cho sức khỏe lại điều trị không triệt để. Chính tôi đã dùng nhiều loại kháng sinh rồi nên tôi biết rõ điều này.

    Mẹ tôi thấy bệnh của tôi ngày càng nặng nên đã tìm đủ mọi cách cho tôi từ chanh đào, mật ong, bạc hà, nước đu đủ… đến các bài thuốc dân gian nhưng bệnh cũng chỉ đỡ phần nào mà không hết được. Bệnh tình khiến tôi chán nản, ăn uống kém, người gầy đi và xanh xao hơn hẳn.

    Chữa bệnh từ duyên

    Trong một lần đi công tác trên Hà Nội, tôi tình cờ nghe cô bạn kể về một thầy thuốc tên Hiển chữa bệnh ho rất hiệu nghiệm. Chính cô bạn của tôi cũng bị ho còn nặng hơn tôi được thầy Hiển chữa thì nay đã không còn ho nữa. Ban đầu tôi cũng không mặn mà lắm vì bản thân tôi đã chữa bằng đủ phương pháp rồi những cũng không ăn thua gì. Tuy nhiên tôi nghĩ còn nước còn tát, với lại tôi muốn được trở lại như xưa nên tôi đã quyết định thử đến gặp thầy xem sao.

    Lần theo địa chỉ cô bạn đưa cho, tôi tìm đến địa chỉ là một Trung tâm về thuốc dân tộc, có nghiên cứu và khám chữa bệnh. Một Trung tâm khá khang trang và tin cậy nhưng lại nằm khuất sâu bên trong các nhà cao tầng, lối đi xuống là một con dốc nhỏ nằm trên đường Hoàng Hoa Thám, thuộc phường Vĩnh Phúc, quận Ba Đình. Tôi cứ tưởng Trung tâm nằm ở vị trí khuất như vậy thì sẽ rất ít bệnh nhân, nhưng không lại rất đông là khác. Có những bệnh nhân ở rất xa cũng lặn lội về đây để khám chữa bệnh, lại có cả Việt kiều và người nước ngoài cũng đến đây nữa (từ chỗ hoang mang, băn khoăn, tôi đã có chút tin tưởng). Trung tâm này không chỉ khám chữa các bệnh về tai mũi họng mà còn rất nhiều bệnh khác nữa như: dạ dày, đại tràng, trĩ, gan, thận, xương khớp, mất ngủ, da liễu, nam khoa…

    Việc một phòng khám tư nhân hay một cơ sở hoạt động theo hướng tây y mà đông bệnh nhân thì bình thường bởi chủ yếu bệnh nhân đến chiếu chụp, nội soi.., là chủ yếu mà không chữa từ đầu đến cuối như đông y. Còn đối với trung tâm này lại khám chữa hoàn toàn theo hướng Đông y nhưng lại rất đông bệnh nhân thì chứng tỏ phần nào thầy hay, thuốc tốt (lại thêm sự tin tưởng với tôi).

    Mang tiếng ngồi chờ tới lượt khám nhưng tôi toàn phải đứng vì 2 hàng ghế chờ ở phía dưới và ghế ngồi trên tầng đều đã chật kín. Tranh thủ chuyện trò với mọi người ở đây, tôi được biết đa phần mọi người đều đã chữa ở nhiều nơi nhưng không hết bệnh nên đã tìm đến đây. Có nhiều người đến đây lấy thuốc lần 2, lần 3 vẫn muốn trực tiếp đến để được bác sĩ khám và được trò chuyện cùng bác sĩ chứ không muốn gửi thuốc qua bưu điện.

    Tôi ngồi chờ từ sáng đến gần trưa thì cũng tới lượt, vị bác sĩ mà bạn tôi kể những tưởng đã già nhưng thực tế thì rất trẻ. Tuy trẻ tuổi nhưng phong thái rất đĩnh đạc và tràn đầy năng lượng. Ngay khi gặp tôi thầy đã nở nụ cười tươi đầy thân thiện, rồi thầy hỏi han chi tiết về bệnh tình của tôi. Tôi cũng chia sẻ với thầy về quá trình điều trị tốn nhiều công sức với nhiều loại thuốc của mình mà không khỏi cho thầy nghe. Thầy cười và bảo: Đến tận bây giờ cô mới chịu đến đây để tôi chữa là do cơ duyên đấy! Tôi chỉ dạ dạ vâng vâng chứ trong lòng lúc đó cũng không hiểu được hết ý mà thầy nói.

    Trước khi ra về, thầy đưa tôi rất nhiều thuốc được bọc trong giấy vuông vức. Đó là bài thuốc được thầy cùng Trung tâm sưu tầm, nghiên cứu trong thời gian dài với tên gọi Ích Phế Chỉ Khái Thang. Thầy cũng không quên dặn dò tôi những điều cần chú ý khi điều trị như: uống nhiều nước hàng ngày, hạn chế những nơi khô và lạnh như trong môi trường điều hòa, tránh tiếp xúc những nơi ô nhiễm, khói bụi, tránh thức ăn có mùi lạ, đồ cay nóng, giữ ấm vùng cổ…

    Tôi về nhà với đống thuốc trên bàn vẫn còn băn khoăn về lời thầy nói nhưng tôi bắt đầu ngay việc sử dụng thuốc theo những lời thầy dặn dò. Tôi dùng hết đợt đầu tiên cũng chưa thấy biến chuyển nhiều, tôi tiếp tục sử dụng sang đợt thứ hai thì bắt đầu có tác dụng nhưng vẫn chưa được như mong muốn. Tôi nghĩ do bệnh của tôi đã trở thành mãn tính nên cần thời gian để thuốc được hấp thụ và có tác dụng. Tôi tiếp tục sử dụng sang các đợt tiếp theo thì bắt đầu có cảm nhận khác. Các cơn ho bắt đầu giảm, rồi thưa dần rồi ít đi trông thấy, cổ họng không còn ngứa rát và vướng như trước nữa. Tôi thấy người nhẹ nhàng hơn, ăn uống tốt hơn, ngủ đều giấc hơn không còn mất ngủ như trước đây nữa.

    Sau hơn 5 tháng kiên trì điều trị, tôi đã thoát khỏi chứng ho khan hành hạ mình suốt hàng chục năm trời. 5 tháng đối với mọi người có lẽ rất lâu, đặc biệt với những người trẻ. Thế nhưng so với thời gian tôi phải chịu đựng những sự hành hạ của nó đến sức khỏe và công việc của mình thì chừng đó chẳng thấm vào đâu cả.

    Khi biết tôi đã chữa khỏi căn bệnh ho khan mãn tính, bạn bè đồng nghiệp và người thân trong gia đình của tôi ai nấy đều rất vui mừng như chính bản thân tôi vậy, song người vui nhất có lẽ là mẹ tôi vì bà đã rất vất vả tìm cách chạy chữa cho tôi.

    Đến giờ này, tôi mới phần nào hiểu được những lời mà thầy đã nói với tôi ngày hôm đó. Tôi hiểu rằng, thầy đã chữa cho tôi bằng cả thuốc và cái tâm của mình để đánh vào cái tâm trong tôi khiến tôi tin tưởng, kiên trì và mạnh mẽ hơn. Và tôi cảm thấy nợ thầy nhiều điều.
     
    Cùng đọc NỘI QUY DIỄN ĐÀN và ý thức thực hiện cùng BQT xây dựng cộng đồng thêm vững mạnh bạn nhé
    ***** Xin đừng Spam vì một diễn đàn trong sạch *****

Chia sẻ trang này